Đọc truyện sex,truyện loạn luân,truyện người lớn,truyện phá trinh,truyện sex học sinh

Đọc Truyện Sex cập nhật mới

ads
Phim sex hiếp dâm phá trinh
ads
Phim sex loạn luân gia đình
adsPhim sex 3gp cho điện thoại load cực nhanh
adsPhim sex không che HD cực nét

Phần 26
Vô Kỵ chạy ra ngoài thì mới biết là quần chúng Minh giáo đã bị một toán quân Mông Cổ, khoảng hai ba trăm người, bao vây tứ phía. Bọn quân Mông gồm có cả bộ binh lẫn kị binh vây tròn quân Minh giáo vào giữa, không còn một lối nào mà thoát được nữa. Bọn chúng chưa xua quân tấn công, chỉ đứng từ xa dàn trận mà la ó, thị oai, biểu dương lực lượng. Cùng lúc đó, chúng không ngừng bắn cung tên lửa vào doanh trại của Minh giáo khiến có khoảng gần chục lều vải đã bắt lửa mà bốc cháy ngùn ngụt. Quân Minh giáo, một mặt chữa lửa, một mặt dàn quân tử chiến, tuy bị áp đảo bởi một quân số đông gấp mười lăm hai chục lần, nhưng không một ai tỏ vẻ lo âu, sợ hãi.

Vô Kỵ phóng mắt nhìn tới đằng xa thì thấy có một dũng tướng ngồi trên lưng ngựa ngay hàng đầu mà đang quát tháo, đốc thúc cuộc hành quân. Chàng ta trông rất trẻ, dáng người to lớn, hiên ngang, khuôn mặt rất đẹp trai, mắt xếch, cằm chẻ, lại mặc đồ ra trận nên trông rất oai phong, hùng vĩ. Biết đó là tên thủ lãnh đầu têu, diệt rắn phải chặt ngay đầu, Vô Kỵ bèn quay sang mượn một tên lính cái khiên mộc cùng cái thương dài. Rồi một tay đưa khiên mộc lên che người, một tay múa trường thương loang loáng, Vô Kỵ liền phi thân chạy như bay lướt tới chàng dũng tướng trẻ tuổi đó tức thì. Khi thấy trong đám Minh giáo có một người phóng tới thì bọn Mông Cổ nhất tề bắn tên xối xả vào người chàng. Phần lớn những mũi tên đều bị lá mộc chận lại, còn lại thì bị Vô Kỵ múa thương gạt đi mất hết. Chỉ thoáng một cái, Vô Kỵ đã tiến tới gần chàng dũng tướng rồi. Quân Mông Cổ thấy chàng bay người tới gần thủ lãnh của chúng một cách nhanh chóng như vậy thì chúng vừa la lên om sòm vừa bắn tên liên tiếp như mưa vào người chàng. Tuy nhiên chẳng có một mũi tên nào chạm tới người chàng được.
Phi tới gần chàng dũng tướng thì Vô Kỵ bèn nhẩy lên mà dùng trường thương đâm thẳng vào người chàng ta đang ngồi trên ngựa, lúc đó thấy Vô Kỵ xông tới gần mình với khí thế dũng mãnh như thế mà vẫn không tỏ vẻ hoảng sợ, chỉ xếch mắt nhìn chàng một cách tức giận. Khi mũi thương đang vù vù đâm tới thì chàng dũng tướng bèn rút kiếm ra chém vào người Vô Kỵ liền. Mũi kiếm và cây thương chạm vào nhau nghe một tiếng “cắc”, tức thì cả trường thương lẫn thanh kiếm đều bị gẫy làm đôi. Thấy hành động dũng cảm, uy vũ của chàng ta như vậy khiến Vô Kỵ cũng phải khẽ gật đầu khâm phục. Chàng liền liệng miếng thương xuống rồi ra tay chộp lấy người tên dũng tướng luôn. Nhưng ngay lúc đó bỗng nhiên có hai luồng lực đạo lạnh lẽo từ hai bên xông tới một cách mạnh mẽ vô cùng, đánh thẳng vào người chàng. Biết ngay là Huyền Minh nhị lão đang ra tay đánh mình, Vô Kỵ liền bỏ cái mộc ra rồi đưa hai tay ra mà đỡ lấy hai luồng chưởng phong đó liền. “Bộp” một tiếng lớn, Vô Kỵ đã bị dẩy lui một bước. Chàng nhìn lên thì đã thấy Hạt Bút Ông và Lộc Trượng Khách hai lão già đang bị chưởng lực của chàng bắn ra đằng sau, cũng loạng choạng mấy bước. Thừa dịp đó, Vô Kỵ liền vung tay lên mà đánh ngay một chưởng cực mạnh vào người chàng dũng tướng. Chàng ta nhanh nhẹn kéo dây cương ngựa tránh qua một bên khiến chưởng của Vô Kỵ đánh trúng vào giữa đầu của con ngựa làm nó bể đầu tan óc ngay lập tức. Kinh hãi cho thần lực của Vô Kỵ, tay không đánh vỡ đầu ngựa, nhưng trong khi con ngựa ngã lăn ngay ra đất, chàng dũng tướng liền nhanh nhẹn đạp chân lên bàn ngựa mà nhẩy ra nên không bị té theo. Sự lanh lẹ và tài điều khiển ngựa của chàng ta chứng tỏ chàng ta quả thật là tay tài ba, rõ là một tay kiện tướng.
Thấy chủ tướng của mình bị uy hiếp như vậy, Huyền Minh nhị lão lại vội vàng đồng tiến lên phóng chưởng đánh vào người Vô Kỵ một lần nữa. Không muốn dùng dằng kéo dài thời gian, Vô Kỵ liền hít vào một hơi dài rồi vận luôn mười thành công lực vào hai tay mà bủa thẳng vào người hai lão già. Bốn chưởng chạm nhau, nhị lão chỉ nghe bùng một tiếng lớn rồi cảm thấy tối tăm mặt mũi, cả Hạt Bút Ông lẫn Lộc Trượng Khách đều bị dội ra sau, may mà trúng vào mấy con ngựa đứng ngay bên đó chứ không thì nhị lão đã ngã quay ra đất rồi.

Vô Kỵ không chần chờ, chồm người tới vươn tay ra mà chộp vào vai chàng dũng tướng kia luôn. Chàng ta tuy lúng túng nhưng vẫn không tỏ vẻ sợ hãi, liền rút ngay trong người ra một đoản đao mà đâm vào người Vô Kỵ một cách dũng mãnh. Nhưng Vô Kỵ không chờ mũi đao phóng tới, chàng xoay tay một cái thì con đao đã bị chàng đoạt mất ngay. Tiện thế, Vô Kỵ cầm mũi dao mà đâm luôn vào ngực chàng nọ. Chàng dũng tướng kinh hãi, không ngờ Vô Kỵ lại lợi hại đến thế, thoáng một cái đã đoạt mất con đao rồi lại dùng nó mà đâm vào người mình nữa. Lúc trước, Diệt Tuyệt sư thái võ công cao cường thế kia mà còn bị Vô Kỵ đoạt kiếm trong tay, còn chàng dũng tướng tài nghệ cỡ nào mà chống trả lại được? Chàng dũng tướng thấy lưỡi đao phóng tới ngực mình cực nhanh, không thể tránh được thì hoảng sợ. Chàng ta liếc qua thì thấy Huyền Minh nhị lão vẫn còn loạng choạng cách đó mấy thước, không có cách chi mà ra tay cứu giá được. Chàng bèn trợn mắt lên nhìn mũi đao lẹ làng đi tới, sắp sửa xuyện thủng ngực mình, chờ chết.

Trong khi Vô Kỵ yên trí là n

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 7.5/10 (15 votes cast)

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142